Chúng ta tự sinh các stress

Hiện tượng này giống như bệnh nhân thần kinh ngồi trên ghế nha khoa, khi nghe thấy tiếng khoan là bật ngay dậy, chỉ một âm thanh cũng gây ra một dự tính về đau, và dự tính này đã kích hoạt phản ứng đau. Trong cả hai trường hợp trên. Sự dự tính trước là tác nhân gây stress. Điều này có rất nhiều liên quan tới sự lão hóa, bởi tất cả chúng ta đều mang theo mình cả một thế giới đó là thế giới quá khứ của chúng ta. Chúng ta tự sinh các stress do liên tưởng đến thế giới này và những chấn thương hằn sâu trên đó. Có thể sẽ không có stress khi không có trí nhớ về stress, bởi trí nhớ gợi lại những gì đe dọa chúng ta, hoặc làm cho chúng ta phải nổi cáu. Chúng ta cảm thấy không kiểm soát được hoặc thất vọng khi một tình huống làm chúng ta nhớ lại những lần chúng ta không kiểm soát được và thất vọng xảy ra chưa được bao lâu. Tai họa của trí nhớ là nó làm chúng ta già đi từ bên trong, thế giới nội tại nơi chúng ta đang già đi, ngăn cách chúng ta với thực tại là cái không bao giờ già cả. Sự hoàn hảo của trí nhớ con người thật đáng sửng sốt. Trong những ngày đầu của phân tâm học, Freud đã kinh ngạc trước mức chính xác của việc giữ lại quá khứ trong tiềm thức các bệnh nhân của ông. Ông có thể dẫn một bệnh nhân trầm cảm trở lại một chấn thương đã xảy ra lúc 2 tuổi, chẳng hạn như bị mẹ bỏ lại suốt đêm ở bệnh viện trong một ca cắt amidan. Lúc đầu Freud thấy trí nhớ không có gì lộ ra là nhớ rõ ràng cả. Cảm giác bị bỏ mặc như bị phủ kín trong các lớp vỏ cứng đơ, song nếu bệnh nhân được khuyến khích tới mức, thì những lớp vỏ đó được bóc dần ra. Hết sức rõ ràng, bệnh nhân này nhớ lại chính xác những gì đã xảy ra đêm đó ở bệnh viện, không những chỉ từng sắc thái của cảm xúc mà còn cả những chi tiết nhỏ nhất như thời gian trên đồng hồ, số các bước đi dẫn tới phòng phẫu thuật, màu tóc của cô ý tá. Nhưng tại sao chúng ta lại không nhớ được những chi tiết như vậy? Chúng đã được in lên chúng ta như những chíp vi thể, cộng thêm đầu ra của chúng đến tất cả các sự kiện tương lai. Ít có những stress đơn trong đời người, bởi ngay sau khi một sự kiện mới xảy ra thì dấu vết của những ký ức cũ đã làm cho nó hoạt động, khơi dậy loại stress mà chúng ta đã có từ trước. Như vậy, stress trở thành một lời tiên tri tự thực hiện, những phản ứng của chúng ta phù hợp với những dự tính của chúng ta. 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*